| Chúa nhật XXXI - Thường Niên - Năm B |
| ĐIỀU RĂN TRỌNG NHẤT |
| Lm. Gioan M. Nguyễn Thiên Khải, CMC |
|
Thưa anh chị em, Dân Do thái được Thiên Chúa yêu thương tuyển chọn làm dân riêng của Ngài. Ngoài việc thiết lập Giao ước, Thiên Chúa còn ban cho họ Mười Điều Răn, được ghi khắc trong hai bia đá mà ông Môisê đã đại diện đón nhận trên núi Sinai. Những người Do thái họ tôn trọng thánh chỉ Chúa truyền dạy đến nỗi đeo trên trán và ngay cả trên tay, nhưng với thời gian, trải qua nhiều thế hệ, giới lãnh đạo Do thái đã giải thích thêm ra 613 điều. Gồm 248 điều tích cực phải làm, và 365 điều cấm, như vậy mỗi ngày có một điều không được phép làm. Khi đặt ra nhiều luật lệ như thế, thì họ không biết điều nào quan trọng hơn cả. Chính vì thế, có một nhà luật sĩ tìm đến hỏi Đức Giêsu: "Thưa Thầy, trong các giới răn, giới răn nào trọng nhất?" Đức Giêsu đưa ra hai điều: một trong sách Đệ Nhị Luật: "Ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn…" (Đnl 6,5). Và một trong sách Lêvi: "Ngươi hãy yêu thương tha nhân như chính mình ngươi" (Lv 19,18). Tất cả luật Môisê và các sách tiên tri điều tùy thuộc vào hai giới răn ấy.(Mt 22,40) Thật vậy, đạo Công giáo chúng ta có khoa thần học cao siêu, với nền luân lý đa dạng và nhiều luật lệ trong Giáo hội, nhưng chỉ qui tóm lại hai điều căn bản đó là: Mến Chúa và yêu người. Thiên Chúa là Đấng vô hình mắt phàm trần ta không thể thấy. Cho nên ta nói mình yêu mến Chúa thì khó mà kiểm chứng được. Bởi vậy, Thiên Chúa mới ràng buộc hai điều ấy thành một. Nghĩa là yêu tha nhân là bằng chứng yêu mến Chúa. Làm cho tha nhân là làm cho chính Ngài. Dựa vào nền tảng Thánh kinh ta có thể chứng minh điều này: Trên đường Đa-mát khi Sao-lô hung hăng đi lùng bắt các tín hữu thời Giáo hội sơ khai. Chúa đã làm cho ông ngã ngựa và Ngài lên tiếng: “Sao-lô! Sao-lô! Sao ngươi tìm bắt Ta?”Ông hỏi lại: "Thưa Ngài, Ngài là ai?". Người đáp: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ"(Cv 9, 4-5). Thực ra, lúc bấy giờ Chúa Giêsu đã phục sinh và lên trời rồi, nhưng Chúa coi việc ông lùng bắt các tín hữu là bắt chính Chúa. Một bằng chứng nữa là Chúa đã tự đồng hóa với tha nhân, với những người bé nhỏ nhất trong xã hội. “Ta bảo thật, mỗi lần các ngươi đã làm cho một trong những người bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta” (Mt 25, 40). Thánh Gioan tông đồ quả quyết: “Nếu ai nói mình yêu mến Chúa mà lại ghét tha nhân là kẻ nói dối; vì tha nhân cùng chung sống, cùng tiếp xúc gặp thấy nhau mà ta không yêu thương, thì làm sao yêu mến Thiên Chúa là Đấng vô hình được” (1Ga 4,20). Đức Chúa Trời ban 10 điều răn, nhưng chỉ dành 3 giới đầu trong việc thờ phượng kính mến Chúa, còn lại 7 giới răn sau Chúa dành cho việc đối xử với tha nhân. Như vậy, Chúa coi việc đối xử với tha nhân là thước đo lòng yêu mến Chúa. Thế thì, tại sao ta phải yêu thương tha nhân? Thưa vì: Tha nhân là hình ảnh Chúa (St 1, 26). Ta yêu Chúa thì phải yêu những gì thuộc về Chúa. Tha nhân là chi thể của Chúa. Nói theo tư tưởng của thánh Phaolô về mầu nhiệm hiệp thông. Đức Kitô là đầu nhiệm thể, còn tất cả chúng ta là những chi thể trong thân mình mầu nhiệm ấy (1Cr 6,15). Tha nhân là giá máu cứu chuộc của Đức Kitô. Đức Kitô đã trả một giá rất cao để cứu độ từng người chúng ta, nên chúng ta cũng phải biết quý trọng tha nhân. Tha nhân là đền thờ Chúa Thánh Thần. Ngày chúng ta lãnh Bí tích rửa tội và thêm sức đã trở nên đền thờ Chúa Ba Ngôi ngự trị, vậy ta phải tôn trọng đền thờ sống động này.(1Cr 6, 19). Anh chị em thân mến, Thiên Chúa là tình yêu, Ngài yêu thương chúng ta trước, nên đã hạ mình làm người để ở cùng ở với chúng ta. Chúa yêu thương đến nỗi đã hy sinh mạng sống vì chúng ta. Một tình yêu vô điều kiện. Chỉ có tình yêu cao cả mới làm những việc vĩ đại như thế. Noi gương Chúa, có nhiều vị thánh đã sống tình yêu thương tha nhân hết sức anh hùng. Ví dụ như: Thánh Gioan Thiên Chúa, thánh Têrêsa Cancutta và các Nữ tu dòng của Mẹ dám ôm vào lòng những người phong hủi, băng bó những vết thương lở loét hôi thối. Trong ánh nhìn đức tin, họ đã nhìn thấy hình ảnh Chúa nơi những con người đau khổ bệnh tật đói khát. Chính vì tình yêu Chúa thúc đẩy nên họ không ngại hy sinh và phục vụ tha nhân. Ngày nhắm mắt lìa đời khi đối diện với Thiên Chúa là Cha nhân lành, Chúa không hỏi chúng ta làm chức vụ gì, thành công trong những lãnh vực nào, thông minh tài giỏi đến đâu… nhưng Ngài chỉ hỏi một điều duy nhất đó là: Con có yêu mến Ta không? Và thước đó lòng yêu mến Chúa được căn cứ vào đức bác ái ta đối xử với tha nhân. Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con cảm nghiệm sâu xa lời nói của thánh Âugustinô: "Tình yêu có trái tim biết rung cảm, có đôi chân đến với người nghèo, có đôi mắt để thấy nỗi bất hạnh và thiếu thốn nơi người bên cạnh. Tình yêu có đôi tai để nghe được tiếng than thở và xoa dịu nỗi buồn phiền của tha nhân”. Xin cho chúng con luôn xác tín: Chúng con chỉ thực sự yêu mến Chúa khi chúng con hết lòng yêu thương tha nhân mà thôi. Amen. |